Một câu hỏi tại một thời điểm, thay vì một rừng chức năng
Mọi thiết lập phức tạp — chọn kỳ thi, mode làm bài, số câu mỗi cụm, kỹ năng ưu tiên — đều xuất hiện dưới dạng khối form nằm ngay trong luồng hội thoại. Người học không bao giờ phải đi tìm màn hình cài đặt, và cũng không phải gõ tự do khi một lựa chọn là đủ.
Bắt đầu từ luồng xếp trình độCác màn hình
Ghi chú bản dựng
Ba nguyên tắc đã áp vào mọi màn
Một quyết định mỗi lần. Không màn hình nào bắt người học chọn nhiều hơn hai việc cùng lúc. Thiết lập phụ chỉ hiện ra khi lựa chọn chính đã kích hoạt nó — ví dụ ô “mỗi cụm bao nhiêu câu” chỉ xuất hiện sau khi chọn chế độ theo cụm.
Nói rõ con số nào đáng tin. Bài có trợ giúp không được tính vào chỉ số năng lực, và điều đó được ghi ngay trên màn kết quả. Kỹ năng chưa đo hiện dấu “chưa đo” thay vì một con số đẹp.
Chữa theo dạng lỗi, không theo câu lẻ. Màn xem lại gom lỗi thành nhóm hành vi — suy diễn ngoài dữ kiện, nghe hụt chỗ tự sửa — vì đó là thứ sửa được, còn “sai câu 24” thì không.
Hệ thiết kế
Accent chỉ xuất hiện tối đa hai lần mỗi màn: nút hành động chính và vạch chỉ tab đang mở. Đúng/sai dùng dải màu semantic riêng nên không bao giờ đụng accent. Chữ tiêu đề Lexend, thân bài Be Vietnam Pro, số liệu bật tabular-nums để đồng hồ và điểm số không nhảy cột.
Toàn bộ số liệu người dùng trong bản dựng là dữ liệu mẫu và được gắn nhãn ở chỗ có thể gây hiểu nhầm. Nội dung câu hỏi là bài tự soạn theo đúng định dạng của từng kỳ thi.